Thực sự khi kể ra câu chuyện này tôi thực sự rất đau lòng, tôi không biết mình sẽ đối diện với mẹ như thế nào nữa.

Tôi năm nay 19 tuổi. Ba tôi mất sớm nên từ nhỏ tôi đã thiếu thốn tình yêu thương của một gia đình ấm áp, đầy đủ. Mẹ tôi năm nay 36 tuổi. Phải nói rằng, mẹ tôi rất trẻ và đẹp, bạn bè tôi gặp mẹ còn nghĩ mẹ chỉ ngoài 20 thôi. Hai mẹ con tôi cùng nhau, nhiều người vẫn lầm tưởng chúng tôi là chị em gái.

Tôi hiện đang là sinh viên của một trường Đại học ở Hà Nội. Tôi cao ráo, xinh gái và hiện đang hẹn hò với anh một thầy giáo trong trường tôi. Anh bằng tuổi mẹ tôi nhưng vẫn đang sống độc thân. Nhiều người nói, anh vốn dĩ không lấy vợ vì trước đây đã từng yêu tha thiết một cô gái. Nhưng họ đã không đến được với nhau.

Khi tình cảm sâu đậm chúng tôi thường xuyên ở bên nhau hơn. Vì anh sống một mình nên ngày nghỉ, tôi vẫn thường dấu mẹ đến nhà anh chơi và ở đó cả ngày. Chúng tôi cũng từng có một vài lần làm chuyện ấy với nhau. Tôi không nghĩ mình không dễ dãi, mà đó chỉ đơn thuần là yêu và “hiến dâng tình yêu”. Vì anh khá chín chắn nên trong chuyện đó anh cũng rất cẩn thận, anh thường hướng dẫn tôi sử dụng các biện pháp tránh thai an toàn trước khi quan hệ.Anh đã ở bên tôi suốt 1 năm qua, khi tôi bỡ ngỡ bước chân vào trường Đại học này, khi tôi buồn tôi khóc đều có anh thầy chủ nhiệm của mình bên cạnh. Với tôi anh có ý nghĩa hơn bao giờ hết, những cử chỉ ân cần chăm sóc của anh dành cho tôi đã phần nào sưởi ấm trái tim thèm khát tình yêu thương lâu nay của tôi.

Một ngày khi tôi đang nhắn tin với anh, mẹ tôi bỗng dưng xuất hiện. Thấy tôi có những tin nhắn mùi mẫn quá mức bình thường mẹ đã yêu cầu kiểm tra điện thoại. Và mẹ phát hiện tôi đã từng “quan hệ” với anh nhiều lần, bà đã đánh tôi. Bà nói tôi dễ dãi “Con mới 19 tuổi chưa rời khỏi ghế nhà trường mà đã cởi áo trao thân. Sao con lại sống như thế”.

Tối hôm đó, mẹ đã thức để trò chuyện cùng tôi. Tôi yêu mẹ vì mẹ không chỉ coi tôi là một người con mà còn là một người bạn của mẹ. Mẹ nói, mẹ cũng có mối tình đầu sâu nặng, nhưng giữa mẹ và người đó chưa từng đi quá giới hạn, cũng vì thế họ vẫn yêu và trân trọng nhau hơn. Khi mẹ gặp ba, cũng vì gia đình ép buộc, nên mẹ mới phải chia tay tình đầu. Theo tôi nghĩ, giờ mẹ vẫn yêu người đó rất nhiều. Rồi mẹ dạy tôi rằng, nếu muốn giữ ai đó đừng cho họ quá nhiều trong tình yêu.

Những lời mẹ nói khiến tôi rất buồn, tôi vì quá yêu nên đã trót lỡ trao thân cho anh. Tôi tìm đến gặp và hỏi anh liệu sau này anh có khinh tôi, hay có lấy tôi làm vợ không? Anh mỉm cười và đề nghị cuối tuần đến nhà tôi chơi.

Có lẽ điều tôi bất ngờ nhất đó chính là thái độ của anh ngày gặp mẹ tôi. Từ hôm đó, anh rất ít cười, anh hỏi thăm về mẹ tôi rất nhiều. Từ chuyện mẹ yêu bố tôi, lấy bố tôi và quá trình mẹ chăm bẵm tôi. Tất cả khiến tôi thấy rất khó hiểu. Có hôm, tôi rất bất ngờ khi thấy anh đến nhà tôi chơi, mẹ tôi không như hôm trước mà vui vẻ chào đón anh.

Tôi cũng mừng vì hai người tôi yêu, họ đã thân thiện cởi mở với nhau hơn. Có lẽ như thế sẽ tốt hơn cho tương lai của chúng tôi. Cũng từ hôm đó, anh thường xuyên đến nhà tôi chơi. Thời gian tôi học quân sự ở Sơn Tây tôi đã nhờ anh thi thoảng qua thăm mẹ. Anh nói tôi yên tâm học hành mọi việc ở nhà cứ để anh lo.

Tiếng anh nhẹ nhàng “Em đừng lo, rồi chúng mình sẽ nói với Vy về chuyện mình là mối tình đầu của nhau. Vy sẽ hiểu. Anh chưa bao giờ quên được em”. Nói rồi anh ôm lấy mẹ tôi họ quấn lấy nhau như thể những diễn viên cuồng nhiệt trong phim sexLên Sơn Tây được 2 tuần, tôi nhớ mẹ quá nên xin thầy cô cho về nghỉ ngơi hai ngày cuối tuần. Nhưng có lẽ đây là một quyết định sai lầm nhất trong đời tôi. Về tới nhà, thấy đôi giày quen thuộc của anh lòng tôi ấm áp biết bao nhiêu. Tôi biết anh đang ở đây cùng mẹ tôi, muốn bất ngờ nên tôi đã không gọi ai cả. Nhưng rồi tôi như muốn ngất đi khi thấy mẹ và anh đang ôm nhau nơi phòng khách như một đôi tình nhân.

Tôi lặng lẽ lê từng bước chân ra ngoài rồi bắt xe quay lại trường. Thì ra họ đã lừa dối tôi để bí mật qua lại với nhau. Vì sao anh làm thế với tôi và mẹ tôi? Rốt cuộc anh yêu ai trong hai mẹ con tôi.

Hai tuần còn lại ở Sơn Tây dài đằng đẵng, tôi chỉ muốn chạy về hỏi mẹ vì sao? Tôi chỉ muốn ôm mẹ khóc, nhưng tôi cũng giận mẹ rất nhiều. Tôi trở về nhà trong buồn bã, một lần nữa tôi lại thất vọng khi lại chứng kiến cảnh tượng anh và mẹ đang ôm ấp nhau. Lần này mẹ nhìn thấy tôi, nhưng tôi đã bỏ chạy.

Tiếng mẹ gọi tôi đến khản giọng, nhưng tôi đã không dừng lại, giờ tôi biết phải làm sao đây? Tôi thực sự không muốn đối diện với mẹ lúc này.